CƠN MƯA HẠ

Buon Chay

CƠN MƯA HẠ 

Có khi mưa ngang rừng lúc khuya, những cơn mưa hạ sầm sập và tươi mát.

Bật nhạc, nằm nghe mưa vọng về từ phía rừng hòa lẫn tiếng nhạc – Cơn Mưa Hạ. Chợt thấy thời gian nhanh quá, từ khoảng thời gian lần đầu nghe cô hát thời trai trẻ, đầy mê hoặc và quyến rũ, đan xen buồn man mác tuổi 15.

Ngày đó, không hiểu nghiệt oan, bão tố, cũng không hiểu mong chờ, đơn vắng; chỉ biết những cơn mưa hạ qua sân trường gội mát và màu điệp vàng rực dưới khoảng sân sậm màu.

30 năm sau, lại nghe trong gió hè những đơn vắng, lời cô hát sao dịu buồn. Tình tan, lối về chợt vắng. Biết mình còn sức chờ đợi ?! Đúng, sai, dường như không còn ý nghĩa, chỉ mong mình đừng lạnh với cuộc đời, và cũng mong mình còn thong thả thi thoảng ngồi nghe những bài nhạc cũ của cô.

Giọng cô Vân trong trẻo, nhưng sao buồn đến tê dại.

Ly cafe trên bàn, điếu thuốc cháy dang dở, qua tán thông non, mây vẫn trôi, bật lại giọng cô với Cơn Mưa Hạ, mặc nước mắt rơi giữa trưa hè. Kệ bão tố qua, để xem mình chịu đựng đến mức độ nào, để xem tận cùng nỗi buồn là vị gì, màu gì, mình sẽ đi qua như thế nào.

Khói thuốc dày bao nhiêu để mình có sự bình yên đã mất !!! Nếu nỗi buồn là điều có thể mang đi, thì chắc sẽ mang ngay và treo ngoài bìa rừng, trên cành cây cao nhất.

Cuộc đời, rồi sẽ có bao nhiêu cơn mưa hạ đến bất ngờ? Sao cớ phải đeo hoài kiếng đen để nỗi buồn đừng lan man qua người khác?!

Memo. Cơn Mưa Hạ
Di Linh, 6/2019