Muốn Một Lần Gặp Tác Giả “ Đồng Cói Xanh, Thiên Đường Của Tôi “

Muốn Một Lần Gặp Tác Giả “ Đồng Cói Xanh, Thiên Đường Của Tôi  “

Tình cờ đọc entry về cói, lại thấy xanh ngắt màu cói, thoáng nỗi buồn của một hành trình dài, nhiều trăn trở và đậm tình người.

Có qua những bờ cói ở vùng quê Thanh Hóa, cũng như vùng quê khác, mới thấy nỗi nhọc nhằn của bà, của mẹ, chị, người phụ nữ nông thôn. Tự nhiên muốn thử chén chè củ cói dù lần đầu nghe qua.

Hành trình đem mũ cói về với du lịch biển, du lịch Việt Nam cũng xuất phát từ đam mê cái màu xanh đó. Cói luôn sống mảnh liệt dù mọc ở vùng đất khắc nghiệt nào.

Lại muốn thong dong giữa đồng cói như hôm nào !

***

Đồng Cói Xanh, Thiên Đường Của Tôi

Đồng Cói Xanh, Thiên Đường Của Tôi

Đồng Cói Xanh, Thiên Đường Của Tôi
Quỳnh Chi, Thanh Hóa

Tuổi thơ, những năm tháng vụng dại đầu tiên của đời người, quanh tôi, quanh căn nhà cũ kỹ thơ ấu của tôi là màu xanh ngút ngàn của đồng cói. Cói ngoài ruộng, cói bên hông nhà, cói hai bên đường đi… Màu xanh bất tận ấy đã thân thuộc đến mức đi vào cả giấc mơ. Có lần, tôi thảng thốt nhận ra, nó là màu của quê hương đã ngấm vào máu thịt…

Bắt đầu vỡ giọng, tập tọe làm chàng trai mới lớn, tôi xa vòng tay êm ấm của mẹ cha, rời đồng cói xanh thân thương để đeo đuổi ước mơ của riêng mình. Phố thị ồn ào, dòng người lại qua xa lạ… Thỉnh thoảng, trong cơn mơ, đồng cói xanh lại hiện về, gần gũi, gọi mời… Thi thoảng tôi đạp xe mấy chục cây số về nhà thăm cha mẹ, đi giữa đồng cói mênh mông mà lòng bình yên quá. Quên hết phố ồn ào, quên những đêm mất ngủ vì cái oi bức thị thành, quên những nỗi buồn mà sự thờ ơ của người phố thị đã gây ra… tôi lao về tổ ấm yên vui vĩnh viễn của đời mình. Ở đó, cha mẹ đợi chờ tôi với vòng tay ấm nóng và bao dung. Tôi lại là đứa con hoang dại, đầu đội cói, chân đi trên gốc cói, ném mình vào mùi ngai ngái của cánh đồng thân thương…

Những giấc mơ dài vẫn đeo đuổi tôi, tôi không ở nhà bên mẹ, làm thầy giáo làng ở quê nhà bình yên mà lại cuốn mình vào vòng xoáy của những tham vọng, khát khao vô bờ của tuổi trẻ. Mẹ để tôi đi, vì mẹ biết, mẹ hiểu hơn ai hết những mơ ước cháy bỏng của tôi. Những lần về nhà dần thưa vắng… Phố thị đông vui với những cám dỗ ngọt ngào mê dụ cuốn tôi đi. Tôi khao khát được thể hiện mình, được chứng tỏ năng lực của mình. Đôi lần, đồng cói quê nhà hiện về trong trí nhớ. Tôi thèm về mắc võng ngủ vườn nhà, cách một bờ dậu thưa, thấy bạt ngàn cói xanh êm ái như giấc mơ yêu đương của chàng trai đương thì sôi nổi… Tôi không còn về nhà bằng chiếc xe đạp cà tàng, không còn thảnh thơi đi giữa đồng cói xanh mà thả trăm ngàn mộng mơ lên trời, bay theo gió. Tôi rẽ sang một con đường khác, con đường ấy, không dẫn tôi về quê nhà, mà giữ tôi lại với phố thị phồn hoa, vội vã.

Tôi gặp em, yêu em… đắm chìm trong tình yêu nồng nàn, sôi nổi. Đôi khi tôi quên mất sự đợi chờ của mẹ, nỗi nhớ nhung của cha. Giấc mơ về đồng cói cũng thưa vắng dần… Em đã đến, mang tất cả vui, buồn, hạnh phúc của tình yêu khiến tôi choáng ngợp… Và mẹ đã ra đi, ngay lúc tôi đang hạnh phúc bên một người con gái. Tôi chưa báo hiếu cho mẹ ngày nào, chưa nói nhiều cho mẹ nghe về người con gái tôi yêu… Không còn cơ hội nào nữa, không còn lần nào để kể cho mẹ nghe nữa…

Từ khi mẹ về ngủ yên bên đồng cói quê nhà, tôi thấy lòng mình hoang lạnh mỗi khi đi qua đồng cói, thăm mẹ. Dưới đất sâu, hẳn mẹ vẫn dõi theo tôi, từng bước, từng bước… Người con gái tôi yêu ngày ấy, giờ đã thành vợ tôi, thành mẹ của con trai tôi. Em đã đến với tôi vì lời bông đùa: “Anh sẽ thết em món chè củ cói”. Nàng đã ngây thơ tin lời tôi nói…

Bây giờ về nhà, tôi đi cùng vợ con. Mỗi lần lên thăm mẹ, tôi lại nhói lòng khi nghĩ đến cha cô đơn trong căn nhà mà mỗi viên gạch đều có dấu ấn của mẹ. Đồng cói quanh nhà vẫn xanh tươi như đã xanh tươi tự ngàn đời. Người dân quê hồn hậu vẫn nuôi con đi học, nuôi bao ước mơ từ những cây cói tốt tươi. Trưa vắng, chiều bình yên, ngồi bên ao nhà, nghe tiếng dệt chiếu nhà bên mà lòng thanh thản. Tôi lại khao khát trở về.

Bây giờ về nhà, tôi vẫn muốn nhen bếp củi hơn là bật bếp gas hiện đại; tôi muốn lang thang trong vườn, hái một trái ổi ăn mà không phải rửa; tôi muốn nhảy xuống ao nhà, ngụp lặn đến mệt nhoài; tôi muốn cắt những nhánh cây cảnh trong sân, để thấy ước mơ cha mẹ gieo từ những năm cũ vẫn xanh tươi, nảy lộc…

Đi hết nửa đời người, mới thấy quê hương bao giờ cũng là nơi bình yên nhất, vòng tay của gia đình là vòng tay chân thật nhất. Tôi lại thèm trở về: để thấy bóng cha lặng lẽ trong khu vườn rộng lớn; để thấy những láng giềng già nua theo thời gian; để thấy đồng cói vẫn xanh tươi bên nhà. Và, để lên thăm mẹ, thì thầm những lời sâu kín, chỉ có gió nghe thấy, chỉ đồng cói xanh nghe thấy… Tôi nhìn vào đôi mắt trong trẻo của con trai, lòng tự nhủ: Cha sẽ dệt những ước mơ xanh tươi cho con, như đất đai quê nhà đã cho cha đôi tay rộng lớn, trái tim bao dung, bàn chân cứng cáp che chở cho một gia đình…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: