Khắc khoải tiếng giã bàng trưa,

Khắc khoải tiếng giã bàng trưa,

Một trưa vắng ở một vùng  hẻo lánh, ngủ trên chiếc giường có tấm đệm êm êm, tinh tươm, bất giác nghe tiếng giã bàng đều đều từ đầu làng, lại thấy thương cuộc sống với hình ảnh của mẹ, dì, của chị, của cái đặc trưng tần tảo, chịu thương, chịu khó của phụ nữ nông thôn Việt Nam.

Suy nghĩ nhiều về con đường mình chọn và gắn bó trong một thời gian dài.

Từ hình ảnh quen thuộc của cái túi cói ( tụng đệm) của ngày tháng trẻ con, cho đến việc tìm hiểu, đem chiếc túi cói cho về với biển, với du lịch MICE Việt Nam là hành trình quá dài và nhiều thăng trầm.

Mai này, khi chiếc túi cói xuất hiện ở các Resorts sang trọng, ở các hội nghị cao cấp, trên biển, thì có thể tiếng giã bàng sẽ vui hơn, ít khắc khoải hơn như buổi trưa hôm nay.

Ở đâu đó Việt Nam, cũng như tôi, sẽ có nhiều người nhớ tiếng giã bàng như một gắn bó thân thiết của quãng thời thơ ấu.

Hy vọng rồi sẽ có người có cùng cảm hứng và tiếp bước con đường tôi đang chọn và dấn thân.

***

 

Đồng cỏ bàng, cảm hứng với sức sống mãnh liệt

Đồng cỏ bàng, cảm hứng với sức sống mãnh liệt.Photo. Hai Sontra

Tiếng giã bàng

Source. Kim Quyên,  Báo Phụ Nữ

Xa cái xứ “khỉ ho cò gáy” của vùng Tháp Mười đã lâu rồi mà sao tôi vẫn nhớ tiếng giã bàng “cụp cum… cụp cum” vang lên trong những buổi chiều thanh vắng.

Tôi nhớ cái dáng kham khổ, nhẫn nại với chiếc lưng còng của bà nội khi đứng giã bàng, khi ngồi đương (đan) từng chiếc đệm, từng cái giỏ xách, cái nón đội đầu hay chiếc cặp đệm đem bán hoặc cho chúng tôi dùng.

Những lúc rảnh rỗi, tôi thường giã bàng hoặc phụ giúp nội đương đệm. Sau khi có chút “công trạng”, tôi bèn mè nheo này nọ để “xin ăn”. Khi thì trái chuối, trái ổi, khi xin hái vú sữa hoặc ô môi chín trên cây. Có lúc, tôi đến bên bà, nằm trên tấm đệm thơm thơm mùi cỏ bàng mà nội đang ngồi đương, tôi lăn qua trở lại, hít hít cái mùi quen thuộc của bàng và mùi trầu cau nồng nồng thoang thoảng từ người nội, gió hiu hiu từ dưới sông ùa lên khiến tôi đánh một giấc ngon lành. Khi tỉnh giấc, trời xế chiều, chiếc đệm đã được đương xong. Nội lui cui nấu cơm chiều cho tôi ăn, không quên đưa cho tôi củ khoai hay trái bắp bà đã lùi trong bếp.

Những năm học tiểu học trường làng, chiếc cặp của nội đương là người bạn trung thành của tôi trong những tháng ngày khốn khó. Cặp vừa đựng tập, vừa che đầu, cặp làm gối kê đầu khi tôi tựa gốc cây ôn bài chờ đến giờ vào học… Chiếc cặp xinh xắn được nội đương bằng bàng kim có nhiều hoa văn trông rất đẹp. Mấy đứa bạn thời đó thường hay trầm trồ chiếc cặp ấy.

Nội tôi hiền lành, hết lòng thương con cháu, sống nặng nghĩa tình. Cả đời nội cần cù làm lụng. Tuy nội không biết chữ nhưng rất thích ca hát. Nhiều tuồng tích bà thuộc nằm lòng.

Nội mất đã lâu, nhưng những khi về thăm quê, tôi hay ra ngồi hàng giờ dưới gốc me già bên bến sông, nơi trước đây nội thường giã bàng mỗi buổi chiều. Nhìn dòng nước lặng lờ trôi, tôi da diết nhớ tiếng giã bàng “cụp cum… cụp cum” cùng dáng người nhỏ nhắn của nội chăm chút từng cọng bàng ngả màu vàng xanh.

Khắc khoải tiếng giã bàng trưa.Photo. Hai Sontra

Khắc khoải tiếng giã bàng trưa.Photo. Hai Sontra

Túi cói. Dòng sản phẩm này gọi là túi THUY. 2014. Cảm hứng từ hình ảnh của Thùy.

Túi cói, sản phẩm từ gắn bó truyền thống và trách nhiệm làm mới văn hóa. Ngôi Nhà Biển 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: