Sơn Trà, Giao thoa biển cả & núi đồi

Sẽ là một năm ngoạn mục của Du lịch Sơn Trà 2014?

Sơn Trà, giao thoa biển và núi đồi, Photo. Hai Sontra

Sơn Trà, Giao thoa biển & núi đồi
Tuyển tập các vài viết về Sơn Trà với thông điệp phát triển bền vững trong du lịch, 

Thời gian gần đây, hình ảnh và thông tin bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng đang dần xuất hiện thường xuyên ở các trang báo du lịch uy tín trong và ngoài nước.  Sự kiện  các tỷ phú thế giới họp kín vào trung tuần tháng 11. 2014 tại Intercontinental Da Nang Sun Peninsula là sự kiện xôn xao trong ngành du lịch Sơn Trà, Đà Nẵng và Việt Nam. Đó là một dấu hiệu cho thấy du lịch Sơn Trà, Đà Nẵng đang trỗi dậy mạnh mẽ và ngoạn mục. 

Với xu  hướng tự đi trải nghiệm, du hí .. . của các bạn trẻ, Sơn Trà đang là điểm đến không chỉ của các bạn ở tại Đà Nẵng mà còn là của các bạn  thích khám phá, mạo hiểm đến từ khắp Việt Nam.
Khi Facebook, blog trên internet đã giúp mọi người gần nhau hơn với chỉ bằng một cú click chuột thì việc viết và chia sẻ từ các chuyến đi Sơn Trà sẽ phát triển mạnh hơn nữa trong vài năm  đến.  

Nhưng.

Du lịch tại bán đảo này là một điều chúng ta phải suy nghĩ theo cả chiều rộng và sâu. Du lịch mở ra những cơ hội mới giúp thay đổi diện mạo, đời sống của nhiều người dân địa phương tại Sơn Trà , kết hợp với các điểm du lịch khác tại Đà Nẵng tạo nên sản phẩm mới… Tuy nhiên,  chắc chắn một điều , du lịch cũng sẽ lấy đi nhiều thứ. Sơn Trà quá mong manh trước những thay đổi khi chưa có các nghiên cứu, điều tra và khuyến cáo cho thấy sự tác động của du lịch đến với hệ sinh thái đặc biệt tại nơi này. Sapa, Vịnh Hạ Long, Đà Lạt, Buôn Đôn … là minh chứng rõ ràng,đầy tính thực tế trong việc phát triển du lịch và mặt trái của nó. 

Hiện tượng chương trình tham quan ” Tôi yêu Sơn Trà , Sơn Trà chiều Chủ Nhật ” đã lan tỏa mạnh mẽ hình ảnh bán đảo Sơn Trà với  màu xanh mát và đàn vooc Chà Vá Chân Nâu đến bất ngờ.  Những tháng cuối năm  2013, hành trình xanh đã giúp gần 150 bạn trẻ đã đến với bán đảo . Sau mỗi chương trình, các bài viết sâu sắc lan rộng trong giới trẻ tại và ngoài Đà Nẵng với thông điệp rõ ràng – bảo vệ đàn vooc, màu xanh và sinh thái trên báo đảo Sơn Trà cũng như các bờ biển xung quanh. 

Giao thoa biển & núi đồi, Post này là tập hợp các bài viết về du lịch Bán Đảo Sơn Trà từ nhiều nguồn, trong đó, tôi tập trung vào chương trình ” Tôi Yêu Sơn Trà – Chiều Chủ Nhật“. Công việc này tôi làm vào những lúc thong dong như là một lần nữa góp sức  để gởi  thông điệp  nâng cao ý thức bảo vệ màu xanh, cuộc sống yên bình của đàn vooc chà vá chân nâu cũng như các sinh vật khác tại bán đảo Sơn Trà, nơi tôi sinh ra. 

Sơn Trà quá mong manh trước sự phát triển ồ ạt của du lịch. Màu xanh và cuộc sống yên bình của Sơn Trà tùy thuộc vào cách chúng ta ứng xử với chúng. Có thể, Cù Lào Chàm là ” đàn anh” mà Sơn Trà vẫn đi theo và nỗ lực làm tốt hơn. 

Nếu có dịp gặp bất kỳ người nào làm du lịch tại Sơn Trà, tôi sẽ chỉ có một câu hỏi duy nhất : Khi thiên nhiên mất, chúng ta sẽ còn gì ?!

 

Hai Sontra, 

Tôi Yêu Sơn Trà Chiều Chủ Nhật, Gala 2014, Biển Sơn Trà

Tôi Yêu Sơn Trà Chiều Chủ Nhật, Gala 2014, thông điệp xanh từ biển Sơn Trà

Tôi Yêu Sơn Trà, hành trình với thông điệp bảo vệ màu xanh và sinh thái bán đảo Sơn Trà, photo. Hai Sontra

Tôi Yêu Sơn Trà, hành trình với thông điệp bảo vệ màu xanh và sinh thái bán đảo Sơn Trà, photo. Hai Sontra

***

Nguyen Thanh Hau, Tôi Yêu Sơn Trà,

Nguyen Thanh Hau, Tôi Yêu Sơn Trà,

SƠN TRÀ – CHUYẾN HÀNH TRÌNH HÌNH ZÍCH ZẮC 05.01.2014

Nguyễn Thanh Hậu,
https://www.facebook.com/untill.you.7
Source : Hành trình Tôi Yêu Sơn Trà Chiều Chủ Nhật 

1. XIN CHÀO TUỔI 26 GIÀ NUA…

Chủ nhật tuần đầu tiên của năm 2014, nó quyết định làm 1 chuyến đi chơi đâu đó ở Đà Nẵng để đón chào tuổi 26 “già nua” đang vẫy gọi. Nó phân vân lắm vì…chả biết đi đâu, hay nói đúng  hơn vì nó dạo này bị “viêm màng túi – giai đoạn cuối”. Tình cờ nhận được sự “rủ rê” của cô bé Voi Lăng Xăng rủ đăng ký đi Hành Trình Sơn Trà của Trung Tâm GreenViet. Nó chợt nghĩ “Ờ hén, sao lại không nghĩ ra ta!” và nó đã email và nhận được Link form đăng ký. Không chần chờ gì nữa, nó “bay” vào form đăng ký cho nó, và đăng kí hộ cho cả cô em gái Voi của nó nữa!

Nó cũng hồi hộp lắm chứ, sợ rằng chuyến đi đợt này đã đủ người – nếu như vậy thì nó sẽ phải đi chuyến của tuần sau. Nó không muốn như vậy, nó muốn làm 1việc gì đó – đi 1 nơi nào đó vào trúng Chủ Nhật tuần đầu tiên của năm cơ! Và nó cứ hồi hộp đợi email phản hồi!

Yeah, nhận được email của anh Tuấn GreenViet phản hồi là được đi trong đợt này! Nó vui lắm, cảm giác vui thật … lạ lùng làm sao?

2. BẮT ĐẦU CUỘC HÀNH TRÌNH…

Chuyến hành trình của nó thật đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ là mọi khi đi “phượt” là nó đi cùng bạn bè của nó, chứ chưa bao giờ đi cùng với những người “bạn chưa quen cả”! Nhưng nó thầm trả lời “Ừ, có gì đâu nhỉ? Chưa quen rồi sẽ quen thôi!”

Trên hành trình đi Sơn Trà – nó thích thú lắm, mắt nó cứ đảo qua trái – đảo qua phải nhìn trời, nhìn núi, nhìn biển! Cái cảm giác phóng tầm mắt ra xa thật thoải mái làm sao! Đâu đó “ngửi” được “vị” trong lành của những làn gió biển; được “chạm” tay vào những vệt nắng đang “đọng” lại trên đồng hồ số; được nghe thấy tiếng sóng biển vỗ nhè nhẹ ngoài khơi xa, và đâu đó nó nghe được tiếng kêu của Vooc trên những tầng cây cao – mặc dù nó chưa nhìn thấy chủ nhân của những tiếng kêu đó!

3. HÀNH TRÌNH ZÍCH ZẮC TRÊN NHỮNG CON DỐC…

Trên chuyến đi nó sợ nhất là những “con dốc” nghiễm nhiên chào đón nó! Chiếc xe Dream mà nhà nó mua cách đây hơn 15 năm “chịu” không nổi với độ dốc trên đường cộng thêm khoảng hơn 100 kg của 2 người đang ngồi trên xe. Nó phải lái xe theo hình zích zắc, hay nói 1 cách dân dã là “đánh võng”. Nó và đứa em gái hò hét inh ỏi để tự cổ vũ bản thân rằng “Cố lên, cố lên”. Vui nhất là những đoạn đã đi theo hình zích zắc rồi mà xe vẫn không thể lên nổi, nó phải “bật” cái chân trái của nó ra để “cà chọi” lấy thêm lực cho xe 1 khoảng đường cũng hơn 50m! Vất vả là vậy nhưng…lại vui!

4. NIỀM VUI LÀ NHỮNG LẦN XE ANH TUẤN DỪNG LẠI ĐỘT NGỘT…

Trên đường vui nhất là những đoạn xe anh Tuấn dừng lại, chắc là không chỉ mình nó vui không thôi đâu. Chắc chắn các bạn còn lại trong đoàn cũng vui, vì cứ mỗi lần như vậy là mọi người có dịp nhìn thấy những chú Vooc Chà Vá Chân Nâu “lộng lẫy”. Nó cảm thấy thật vui khi có thể nhìn thấy trên tít những tán lá xa những chú Vooc đang ngồi nhâm nhi những mẩu lá non. Có những con đang chuyền từ cành này sang cành khác như đang chơi “nhảy dây”. Có 1 con thì cứ mãi cặm cụi ngồi ăn những chiếc lá “khoái khẩu” của nó mà không để ý gì đến 1 đoàn người đang ngồi, bò, đi rón rén cố gắng bước đến gần nó cứ như là sợ đánh mất “1 cơ hội gì đó quý giá lắm”

5. CHO ĐẾN LÚC ĐI XUYÊN RỪNG…

Đây cũng là lần đầu tiên nó có dịp đi xuyên rừng! Được tận tay sờ những chiếc lá dương xỉ xanh mướt mà nó chỉ được xem trong sách giáo khoa Sinh học lớp 6; được nhìn ngắm những “chú Nấm” (không rõ tên) mọc lên len lén ở dưới các gốc cây to như đang e lệ vì vóc dáng nhỏ bé của mình; được tự tay mình “bóc” những chiếc rễ nhỏ xíu của các dây leo tựa từ xa như những “con rết” nhiều chân đang cố bám trụ trên khắp bề mặt của những phiến đá; là những “chị Nấm trắng” đang “khoe” thân hình mảnh mai của mình bám trên những thân cây gỗ trơ trọi lá, được “áp má” vào những mảng rêu non mịn màng phủ màu xanh thẳm trên những phiến đá núi. Nó vui lắm, trong nó có cảm giác cứ như là Truyện cổ tích “Alice lạc vào xứ sở thần tiên” vậy! Cái gì cũng mới mẻ, lạ lẫm và …thú vị đến ngỡ ngàng.

Chuyến hành trình lại bon bon đến các địa điểm khác cũng thú vị không kém; đó là Đài Vọng Cảnh mất đi 1 tí “mỹ miều” vì mái ngói đã bị “tốc”, chắc do hậu quả của các cơn bão vừa qua; là Đỉnh Bàn Cờ có Tiên ông đang ngồi đăm chiêu suy tư với thế “cờ bí” quen thuộc.

6. NHƯNG NÓ LẠI CÓ 1 CHÚT BÙI NGÙI TRƯỚC…

Chuyến hành trình sẽ hoàn hảo tuyệt vời nếu nó “cố tình” lờ đi những túi ni lông, vỏ cơm hộp, vỏ sữa chua hộp Mộc Châu ở Đài Vọng Cảnh; chuyến đi sẽ tuyệt vời nếu nó “cố tình giả lơ” những cái ống hút xung quanh bàn cờ; những vỏ chai Aquafina rỗng; những chiếc dây cao su vàng dùng để buộc túi ni lông trên mặt bàn cờ. Nó “thoáng” khó chịu khi nghe những tiếng chửi thề của 1 nhóm thanh thiếu niên độ tuổi 15-16 đang cố tỏ ra mình sành đời với những điếu thuốc phì phèo khói thuốc trên tay; là bạt ngàn các món nhậu được bày biện la liệt khắp sàn…và không quên xả rác tại chỗ…Thật đáng buồn thay!!!

7. CẢM XÚC LUYẾN LƯU…

Gần kết thúc chuyến đi, nó nhận ra rằng cảm giác e ngại ban đầu của nó đã biến đi đâu mất! Mọi người đang trò chuyện với nhau nhiều hơn, hỏi han nhau nhiều hơn, chụp cùng với nhau những tấm hình làm kỉ niệm! Lượt về là những con dốc thoai thoải đổ xuống nên tôi cũng đỡ vất vả khi vừa để xe số 1, vừa chạy zích zắc, vừa tăng thêm tính năng cho xe bằng cách “bật hệ thống gia tăng lực đẩy siêu tốc” bằng cái chân trái “cà chọi” của nó nữa!

Giờ nó ngẫm lại, thiệt vui – 1 chuyến đi mang lại cho nó nhiều trải nghiệm mới mẻ – về thiên nhiên – về môi trường – về những người bạn mới – cũng như về những ngươi làm công tác bảo tồn các loài Sinh vật quý hiếm hiện có trên Thế giới nói chung và loài Vooc Chà Vá Chân Nâu nói riêng!

8. NÓ NỂ PHỤC VÀ MUỐN GỬI LỜI CẢM ƠN…

Nó nể phục lắm lắm những anh chị đang làm Công tác Bảo Tồn Sinh học nói chung và các anh chị Trung Tâm GreenViet nói riêng! Những con người cần mẫn từng giờ, từng phút một bỏ công sức của mình để mang lại sự sống, sự bảo tồn của loài Vooc Chà Vá Chân Nâu đang hiện hữu tại Sơn Trà!

Vui lắm, các bạn trẻ ơi! Hãy đừng ngần ngại khi đăng kí đi Tham quan “Hành Trình Khám Phá Sơn Trà” vào mỗi chiều Chủ Nhật nhé

Hãy đi nếu còn có thể – Đừng để “ngày mai” có khi sẽ trở thành “không bao giờ”!

Đà Nẵng, 23h59 ngày 06 tháng 01 năm 2014

 

***

Nguyễn Thương Huyền,  Mùa Yêu Lần 2, Tôi Yêu Sơn Trà

Ngô Thương Huyền, Mùa Yêu Lần 2, Tôi Yêu Sơn Trà

MÙA YÊU LẦN 2

Ngô Thị Thương Huyền
Tên facebook: xuongrong.hoa.963434@facebook.com
S
ource : Hành trình Tôi Yêu Sơn Trà Chiều Chủ Nhật 

Gửi anh người con trai thuộc về mảnh đất ấy. Sinh ra giữa lòng thành phố năng động anh tạo cho mình một cách sống riêng với vẻ bề ngoài nghiêm nghị nhưng giản dị, tuyệt vời. 2 lần đến với anh là 2 chuyến đi, 2 lần trải nghiệm khác nhau với những cung bậc tình cảm không thể diễn tả bằng lời mà nó xuất phát từ trái tim nơi mà nó dành tình cảm của mình cho anh.

Nó cứ sợ đến với anh lần này nó sẽ không còn cảm xúc để khám phá về anh nữa. Nhưng! tuyệt vời thay, nó lại được một lần nữa đắm mình vào những thứ vốn dĩ đã thuộc về anh một cách mới lạ. Vẫn là câu chuyện đó, chuyến đi đó nhưng sao cách đẫn dắt khác nhau vậy nhỉ. Nó tự thấy trải lòng ra hơn để hiểu về anh. Người con trai nó yêu vô tình mà đằm thắm, nhẹ nhàng. Những người bạn mới, những khám phá mới, nó chủ động được lạc vào trong anh, giẫm lên cỏ mùn, cây cối một cách nhẹ nhàng để được trò chuyện với những người bạn của anh, đã cùng anh anh sống và trưởng thành trên mảnh đất ấy bằng một thứ ngôn ngữ không định hình.

Chỉ là nó bắt đầu suy nghĩ về anh nhiều và muốn được làm một cái gì đó cho anh mà nó chưa làm được. Tự thấy nó ích kỉ quá, muốn anh chỉ thuộc về mình nó nhưng rồi cảm xúc chợt đến khi anh có những người bạn mới những con người như nó cũng đang dành tình cảm chân thành giống nó dành cho anh. Cái gió mùa đông năm nay lạnh thật nhưng vui vì đã được bên anh trọn vẹn qua hai mùa sương giăng để đắm mình ngắm nhìn thành phố của anh.

Nó thấy vui khi những người bạn mới, giống nó hồi đầu khi đến với anh. Những ánh mắt vui sướng, những thú vui và niềm hi vọng về một điều ngày xa xôi mà nó đang chiêm ngưỡng về anh sẽ nhanh chóng được tìm thấy. Chợt cười với cái ý nghĩ mơ hồ về những thứ bất cập, chưa làm được cho anh. Nhưng nó không muốn nói ra lúc này, nó muốn rồi sau nó sẽ có những người bạn muốn đến bên anh để hiểu được những thứ giống nó đang nghĩ lúc này. Và rồi mọi người cũng sẽ giống nó trải lòng hơn và yêu anh như nó đang yêu. Nó cũng không muốn giữ anh cho riêng mình nữa, nó biết đó mới chính là điều tốt nhất dành cho anh.

Có lẽ câu chuyện về những chú vooc CHÀ VÁ CHÂN NÂU nó đã kể cho mọi người nghe nhiều rồi nên nó muốn dành những cảm xúc của nó ngay lúc này dành riêng cho anh. Người con trai luôn tồn tại trong tiềm thức của nó, yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh. Người tôi yêu, gửi anh. TÔI YÊU SƠN TRÀ. Người con trai tuyệt vời.


Sim Sơn Trà, photo. Hai Sontra

Hoa sim bán đảo Sơn Trà, photo. Hai Sontra

***

Vuong Kha Huy, Hành trình Tôi Yêu Sơn Trà, Hãy đi chậm và cảm nhận, Tôi Yêu Sơn Trà

Vuong Kha Huy, Hành trình Tôi Yêu Sơn Trà, Hãy đi chậm và cảm nhận, Tôi Yêu Sơn Trà

Vooc chà vá chân nâu Sơn Trà, Photo. Greenviet

Vooc chà vá chân nâu Sơn Trà, Photo. Greenviet

HÃY ĐI CHẬM LẠI VÀ CẢM NHẬN
Vuong Kha Huy, Hành Trình Tôi Yêu Sơn Trà
Source. Hành trình Tôi Yêu Sơn Trà Chiều Chủ Nhật , Greenviet 

 

Bạn đang sinh sống, học tập và làm việc tại Đà Nẵng? Bạn đã từng leo lên đỉnh Bàn Cờ để vi vu cùng núi rừng Sơn Trà?

Hầu hết chắc ai sinh sống, học tập hay làm việc nới đây đều ít nhất 1 lần tới vùng núi Sơn Trà để tham quan du lịch hay đi chơi với bạn bè. Hầu hết các bạn chỉ đi dọc theo con đường lên tới đỉnh Bàn Cờ, chụp vài tấm ảnh, có thể ngồi đàn hát, ăn nhậu nhưng chắc chắn 1 điều là nhiều bạn chưa đi chậm hay dừng lại để cảm nhận nhiên nhiên và sinh vật nơi đây.

Trước,tôi cũng đã đi nhiều nơi,đã từng là chàng trai thích khám phá đạp xe dọc miền tổ quốc,cũng đã từng đi giữa rừng núi bạt ngàn ở Phú Yên, băng qua đèo Lò xo ở Kon Tum,vượt Hải Vân thiên hạ đệ nhất hùng quan hay  đặt chân tới Đèo Ngang. .

Ở Đà Nẵng gần 5 năm tôi chủ quan nghĩ rẵng mảnh đất này tôi cũng đã đi hết từng con đường,rừng núi hay những bãi biển,nó dần trở nên quá quen thuộc và chẳng còn nhiều thứ để tôi khám phá nữa.

Sơn Trà có đỉnh Bàn Cờ cũng chẳng phải địa danh xa lạ gì nữa và cách mà tôi và nhiều bạn tới đây là  phóng ga chạy 1 mạch lên đỉnh bàn cờ, ngắm cảnh hay chụp vài tấm ảnh về khoe với bạn bè trên facebook. Có lẽ việc chụp được những tấm hình đẹp nơi phong cảnh hùng vĩ này lôi cuốn tôi hơn là việc cảm nhận xem nơi đây đẹp như thế nào. Nhưng có lẽ ngày 5/1/2014 vừa qua đã đánh một dấu mốc lớn trong nhận thức của tôi về nơi đây khi được tham gia vào chuyến tham quan với chủ đề “Tôi yêu Sơn Trà” do anh Tuấn bên Greenviet.org tổ chức và nó đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ trong tôi.Đi với anh tôi thấy mình còn quá nhiều điều để học hỏi và khám phá và tôi sẽ chẳng bao giờ dám vỗ ngực tự hào mình đã đi hết mảnh đất Đà Nẵng 1 lần nào nữa!

Tôi đã đến đây hơn một lần nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hồi hộp khi lặng im nhìn ngắm bầy voọc chà vá chân nâu (một loài động vật đặc trưng của vùng núi Sơn Trà đang cần được bảo tồn) qua ống nhòm bởi chỉ cần một tiếng động lớn hay cái chỉ tay thì chúng sẽ chạy mất.

Tới nơi đây, chúng tôi được tản bộ trên những con đường nhỏ trong rừng,ngắm nhìn những cây cổ thụ, những loài hoa rừng mà sống nơi thành phố đông đúc chưa bao giờ thấy. Đôi khi chúng tôi dừng lại, dành cho nhau một chút tĩnh lặng để lắng nghe tiếng suối chảy róc rách như “tiếng đàn cầm bên tai”(Nguyễn Trãi) hay tiếng hú của voọc giữa rừng cây bát ngát. Đặc biệt, chúng tôi được anh tuấn hướng dẫn về tập tính sinh hoạt, thức ăn hay tuổi thọ của một số loài động vật, hay lịch sử của những điểm tham quan tại vùng núi Sơn Trà. Tới nơi đây chúng tôi như quên đi cuộc sống thành phố,quên đi những phiền muộn,quên đi tất cả và hòa mình vào thiên nhiên.Những cảm giác đó thật tuyệt vời đối với tất cả chúng tôi.

Một chuyến đi  thật ý nghĩa và bổ ích nhưng đâu đó còn có chút buồn và đọng lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Theo những con đường bạn có thể thấy rõ những biển báo “Cấm vứt rác” nhưng xung quanh đó vẫn có đầy rẫy những chai lon nhựa, hay bao ni lông. Trên đỉnh Bàn Cờ, cách thùng rác không xa là những tàn dư của cuộc nhậu nào đó. Có thể các bạn cho rằng chỉ ít rác thì không ảnh hưởng đến một khu rừng rộng lớn. Nhưng nếu tất cả mọi người đều nghĩ vậy thì môi trường sống của các loài sinh vật rừng còn được đảm bảo không? Có còn tồn tại những khu rừng sinh thái để mọi người thư giãn sau thời gian làm việc mệt nhọc hay không? Và liệu những thế hệ sau này còn có được cơ hội ngắm những loài sinh vật quý hiếm như Voọc chà vá chân nâu hay không?

Thiết nghĩ, bảo vệ môi trường không phải quá khó khăn với tất cả mọi người. Do vậy, tất cả mọi người hãy chung tay bảo vệ môi trường để bảo vệ chính chúng ta.Vì một hành tinh xanh ❤

***

Du lịch Sơn Trà,l Đà Nẵng. Photo. Hà Giang

Sơn Trà,Đà Nẵng. Photo. Hà Giang

SƠN TRÀ, CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ
23,01, 2014
Hà Giang,
Source. Let save red-shanked douc in Son Tra, Da Nang

1 Tình cờ
Hành Trình Sơn Trà – tôi biết thông tin về chuyến đi này qua những dòng chia sẻ mượt mà , thi vị đầy chất thơ của một người anh trong clb .Từ đấy trong tôi bùng lên nhiều xúc cảm lẫn lộn đan xen : thoạt tiên là háo hức  ,tò mò ,sau là băn khoăn day dứt bởi tại sao quê hương mình có những cảnh đẹp tuyệt vời như vậy mà mình lại không biết đến nhỉ ? Cảm giác ấy cứ len lỏi trong tôi , dấm dẳng mãi không yên ,làm tôi phải quyết định thu xếp ngay thời gian ,làm một chuyến lên Sơn Trà để tận mắt chứng kiến, trải nghiệm. Gần tết , bạn bè bận rộn ,nên chúng tôi chỉ tụ tập được 3 người trong nhóm để cùng lên trung tâm Green Việt

2  Quyết định táo bạo        
Chuyến đi diễn ra từ 1h30 đến 5h30 chiều chủ nhật .Gần ngày đi , chúng tôi ai cũng lo lắng bởi Đà Nẵng như một cô nàng đỏng đảnh khó chiều , mưa nắng thất thường .May mắn thay , sáng hôm ấy , tiết trời  tuyệt đẹp .Cả thành phố , không gian như bừng sáng , một sự chuyển mình đầy ngỡ ngàng trong không khí rộn ràng của những ngày cuối năm .Chúng tôi hân hoan đến điểm tập trung .Thế nhưng ,cô nàng này quả thực “danh bất hư truyền “=))  Gần giờ chúng tôi đi , trời đột nhiên tối sầm lại mưa rơi tầm tã  xối xả .17 người đăng kí ,rốt cuộc chỉ có 6 người xuất hiện .Mọi người,ai nấy đều buồn bã bởi chuyến đi có nguy cơ phải hoãn laị .Tuy nhiên ,may mắn thay , cô gái đáng yêu này đã nhanh chóng nhận ra lỗi lầm của mình. Mưa bắt đầu tạnh dần ,chỉ còn rơi lất phất .Tâm trạng ai cũng tốt hẳn lên ,nụ cười rạng rỡ bắt đầu nở trên môi .Một quyết định táo bạo được đưa ra : Chuyến đi vẫn được tiến hành theo kế hoạch . 

3.  Khởi hành
Dắt xe ra ,và đoàn người bắt đầu bon bon chạy , chẳng mấy chốc mà đã tới nơi .Khung cảnh thật tuyệt diệu , không khác nào một bức tranh thủy mặc trác tuyệt .Sơn Trà ,tựa những dòng sông mây cuồn cuộn chảy – một vẻ đẹp đến nao lòng người . Khắp nơi ,sương giăng , như một tấm voan mỏng màu xám nhạt , lẩn khuất bên những hàng cây ven đường, lãng đãng trên đỉnh núi xa xa , khiến  bóng người lúc mờ lúc tỏ , có khoảnh khắc tưởng chừng như vụt tan biến trong làn sương khói . Tôi chợt nhớ lại những dòng thơ mà mình đã từng đọc đâu đó

Rét về dày đặc trong sương
Mặt hồ giăng trắng khác nào phủ voan
Khăn len choàng ấm vai ngoan
Má hồng duyên dáng áo choàng lưng thon
Tiếng cười khúc khích tươi dòn
Ngẩn ngơ lữ khách đắm hồn tương tư
Mùa đông giữa phố sương mù
Chợt nghe vương vấn tình thơ dạt dào

4 Học hỏi
Dừng chân trên Đồi Vọng Cảnh , chúng tôi được tận tay sử dụng thiết bị định vị GPS để đo chiều cao của địa điểm đang đứng  so với mặt nước biển ,được biết thêm về sự đa dạng của động thực vật của bán đảo Sơn Trà ,và quan trọng nhất ,có thêm những hiểu biết hết sức thú vị về loài Vooc Chà Vá chân nâu từ ý nghĩa tên gọi đến sở thích ăn uống ^^ .Càng nghe ,chúng tôi càng thấy được sự tâm huyết mà các anh ở trung tâm bảo tồn đã dành cho loài động vật đáng yêu này

Trên đường đi ,chúng tôi cũng được nghe anh Vĩ kể sự tích về cây ổi tình yêu .Nhìn những tán cây nhỏ bé trước mặt ,chúng tôi thật quá đỗi bất ngờ về câu chuyện đằng sau nó .Đâu đó ,thấp thoáng những dải ruy băng của các cặp đôi yêu nhau cột vào .Chúng tôi thầm chúc cho họ sẽ có một cái kết thật đẹp cho tình yêu của mình.

 Lên đỉnh Bàn cờ ,phóng tầm mắt xa xa , rộng mở đôi tay , chúng tôi thấy mình như ôm trọn bầu trời .Một chút lạnh, chút bâng khuâng man mác đủ làm cho tâm hồn ta lắng lại. Mọi buồn, lo dường như tan biến. Có lẽ  Sơn Trà đã níu chân du khách chỉ bằng những điều giản dị, đơn sơ vậy thôi

Anh Vĩ cũng phát và hướng dẫn chúng tôi cách sử dụng ống nhòm chuyên dụng sao cho thật chính xác . Có phải tìm kiếm nhưng loài sinh vật nhỏ bé  giữa không gian bạt ngàn  mới thấy tầm quan trọng hết sức to lớn của dụng cụ này ^^

Thành phố Đà Nẵng,
                                                                      Thành phố Đà Nẵng, Photo. Hai Sontra

5 “Lùng Vooc”
 Vooc thường trốn lên nhưng cành cây cao ,lẩn khuất trong những tán lá ,lại rất sợ tiếng người và tiếng động cơ nên để thấy được Vooc ,chúng tôi đã quyết định dừng xe để đi bộ và trao đổi thông tin với nhau thông những tiếng thầm thi .Đi men theo con đường mòn , chúng tôi bám sát theo chân anh hướng dẫn . Qua nhiều năm tìm hiểu ,nghiên cứu loài vật này ,anh có thể nhanh chóng phát hiện ra nơi nào có Vooc . Một động tác ra hiệu , và thế là chúng tôi dừng lại , xúm quanh ,giương ống nhòm lên và quan sát theo hướng anh chỉ .Tiếc rằng Vooc di chuyển nhanh quá .Sau rất nhiều lần cố gắng ,chúng tôi mới có thể thấy được . Cảm giác khi đó thật khiến chúng tôi phấn khích khôn tả .Câu nói ” cái gì hiếm thường quý” quả không sai.

6 .Đường về và cảm xúc đọng lại
Chuyến đi đã để lại cho chúng tôi nhiều cảm xúc .Ngoài niềm vui vì khám phá được những điều mới ,thì  vẫn còn ít nhiều băn khoăn.Những mẩu rác mà các bạn trẻ lên picnic rồi vứt lại trên đỉnh bàn cờ ,khung cảnh sẽ đẹp hơn rất nhiều nếu mọi người ai cũng có ý thức. Rồi nhìn những cây cầu xây dành cho Vooc nằm giăng cao đơn độc trên con đường mòn ,mặc dù cảm thấy mừng vì ban lãnh đạo thành phố cũng đã bắt đầu chú tâm đến loài động vật này ,tuy nhiên ,giá như hành động thiết thực hơn một chút ,thì có lẽ sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều .

7. Những người bạn mới
Có thể nói trong cái rủi còn có cái may .Vì  thoạt đầu trời mưa to nên chuyến hành trình của chúng tôi có ít thành viên hơn rất nhiều so với mọi lần . Thế nhưng cũng vì thế ,mà chúng tôi gần gũi thân thiết với nhau hơn .Những câu bông đùa ,những cái nắm tay , những khoảnh khắc cùng nhau đi tìm Vooc .Tất cả hòa quyện ,tạo nên cảm xúc rất khó quên .

***

Sơn Trà du hí The Bơ,  Source: Let save red-shanked douc in Son Tra, Da Nang https://www.facebook.com/redshankeddouc  Một tùy bút xen miêu tả và biểu cảm, sẽ hơi dài nhưng hi vọng các bạn dành 5p để đọc, không chỉ để đọc mà để thấy yêu đời hơn, yêu thiên nhiên hơn và Bơ mong nó sẽ “chạm” đến đôi giày thể thao mà bấy lâu nay bị vất một góc nhà. Xỏ giày vào và đi nhé! Chủ nhật vừa rồi là một chủ nhật đáng nhớ với tôi, không phải là một ngày nghỉ theo công thức The bơ + laptop + giường = keo 502. Tôi viết vào nhật kí của mình một công thức mới: sương + lạnh + độ cao + giày thể thao + ống nhòm = sơn trà du hí ( thêm sự nhiệt huyết làm chất xúc tác ^^) Khởi đầu nói sao nhỉ, chuyến đi của xuất phát trễ hơn dự định do tội lề mề và tôi thấy ngại về điều đó. Chúng tôi đến địa điểm trễ vì lí do hết sức củ chuối: Hòa Khánh bỗng nhiên kẹt xe . Điều đãng xấu hổ hơn là 4 bạn ở tận Huế vào đây để tham dự chương trình lại đến rất đúng giờ. Bài học đầu tiên trong chuyến hành trình về sự coi trọng giờ giấc. Tôi thật sự ngạc nhiên rằng 4 bạn nữ ở tận ngoài Huế nhưng lại nhiệt tình và yêu thiên nhiên đến vậy, nên chắc chắn dù chiều hôm đó có mưa thì cũng đi thôi ^^. Tôi đã lên Sơn Trà nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên đi với các bạn mới quen trong thời tiết mưa sương lạnh giá và đặt biệt có hướng dẫn viên du lịch như vầy. Cảm giác mới lạ và thích lắm. Lúc đó tôi thật sự thích anh Vỹ, lòng nhiệt tình và yêu thiên nhiên của anh khiến tôi nhìn lại bản thân mình, cộng thêm ý tưởng của anh nữa, tôi như muốn nhìn thấy vooc chà vá chân nâu ngay lặp tức, thích lắm lun. Càng đi lên cao thì cái lạnh càng xâm chiếm, tôi co ro trong áo ấm và thầm nghĩ: trời lạnh như thế này vooc k đi chơi đâu, đố mà mình thấy được Sương giăng giăng trước mắt và anh Vỹ thì chạy xe nhanh quá, hai chị em chạy theo không kịp, đến khi kịp anh Vỹ thì bị mất dấu thằng bạn thân (xe bạn í leo núi hổng nổi :v). Thế là một thành viên trong đoàn phải từ bỏ cuộc chơi ở chân dốc và bài học thứ hai là: hãy chuẩn bị thật kĩ trước mỗi cuộc hành trình để không phải bỏ cuộc giữa chừng. Sương vẫn giăng giăng, mưa vẫn mưa bay và chúng tôi vẫn tiếp tục hành trình xuyên qua cái lạnh tê tái. Trạm dừng chân đầu tiên cho tôi cảm nhận về Sơn trà bằng tất cả các giác quan. Trên đó lạnh đến mức tiếng nói vừa phát ra nếu như không đông đặc và rớt cái bịch xuống chân ngay lập tức thì cũng bị gió thổi bay tan tác và cuốn lên những ngọn cây cao nơi một đàn vooc nào đó đang ẩn nấu. Khi tôi chịu nhấc thân ra khỏi chăn ấm mền êm của một buổi chiều chủ nhật yên lành thì đồng thời cũng xác định rằng mình sẽ trải nghiệm tất cả trong chuyến đi này bằng một sự thích thú của trẻ nhỏ khi quan sát một thứ đã quen bằng một ánh nhìn mới, suy nghĩ mới. Ánh nhìn mới ấy là khi tôi sẵn sàng trong tay cái ống nhòm và lia mắt lên ngọn cây bất cứ khi nào có một tiếng hú xa xôi nào đó giữa rừng thay phóng tầm nhìn xuống biển xanh bao la như những lần trước. Nếu ví Sơn Trà như một cô gái trẻ đẹp thì chúng tôi đang tìm hiểu, làm quen, tán tỉnh và chinh phục. Nếu ví Sơn Trà như một cụ già neo đơn thì chúng tôi đang viếng thăm, chăm sóc và phụng dưỡng một người chứa đựng đầy những thú vị và tuyệt vời nhưng bị lãng quên và đối xử chưa mấy trân trọng. Nếu ví Sơn Trà như một gã trai tráng khổng lồ đầy sức sống thì chúng tôi đang bon bon xe trên đôi vai trần chắc khỏe và cảm thấy được bao bọc trong vòng tay của những cánh rừng xanh tươi, hùng vĩ. Xe đang ì ạch leo dốc bỗng…..kitttttt…..VOOC, VOOC, có một “ông” vooc to tướng ngồi giữa đường. “Ổng” hình như già rồi í, vác cái bụng phệ to bự chảng khiến tôi liên tưởng đến bụng bia của ba tôi kinh khủng. “Ông” vooc dường như khích tướng, thấy đoàn người liền lập tức lủi vào rừng (chơi trò trốn tìm đây mà), dụ chúng tôi vô đó, tụi tôi đâu dễ bj dụ, lát sau tụi tôi……….vô liền  Eo ôi bấy giờ mới biết công năng của giày thể thao, trời mưa và đường rừng trơn kinh khủng, đá to đá nhỏ lởm chởm và rêu trơn khiến tôi thích thú. Tôi có 4 mắt thì 2 mắt nhìn lên cây xem gã vooc đó chạy đường nào, 2 mắt kia nhìn xuống đất mò mẫm tìm đường. Mặc dù đã bám sát nút anh Vỹ và cố gắng giữ im lặng trong trò chơi trốn tìm đầy gian nan này nhưng cuối cùng thì chúng tôi trở ra khi chỉ nhìn thấy được…tán lá rung rung đầy khiêu khích >”<. Tôi chắc chắn rằng gã vooc í đang cười thầm trong bụng vì đã chiến thắng trong trò chơi trốn tìm này. Ui con vooc cái bụng nó to mà “chạy” nhanh thế - tôi thầm nghĩ. Lần này không thấy vooc nhưng ngay sau đó tôi nhìn thấy khỉ vàng, khỉ vàng mà mập như gấu luôn. Trong khi tụi bạn ngồi nghỉ và tám chuyện thì bằng sự kiên nhẫn bất chợt không biết xuất ở đâu ra, tôi cầm ống nhòm quét mắt lên những tán lá xanh rì. ÔI!!!!! BƠ THẤY KHỈ!!!!!!!, thật ra không phải lần đầu tiên thấy khỉ nhưng đây là lần đầu tiên quan sát tập tính của khỉ trong tự nhiên, à mà không phải khỉ mà trông như hai con gấu đang đung đưa trên cây gãi lưng cho nhau. Hai chú khỉ múp rụp xoay mông về phía ống kính, tụi nó không hay biết mình đang bị theo dõi. Nghe tiếng Bơ reo lên, anh Vỹ giải thích: chúng đang bắt chấy cho nhau đấy! (Bơ lại thích dung từ gãi lưng, nghe yêu hơn, biết đâu tụi khỉ “gấu” đó nó ngứa lưng thiệt thì sao :v). Không biết chúng ăn lá cây hay có ăn vặt gì không mà ú thế nhỉ, chắc do ít vận động đây mà! Và đoàn chúng tôi tiếp tục hành trình, lần này thì nhìn thấy vooc thật các bạn ạ, ở cuối hành trình, sau những nỗ lực dài mệt mỏi để diện kiến người đẹp bụng phệ, chúng tôi đứng quan sát ở một vị trí cực đẹp: dựa núi nhìn biển và phóng mắt qua bên phải thì theo lời anh Vỹ trưởng đoàn là khu vực cư trú của một đàn vooc lớn. Lần này có lẽ là lần thứ n chúng tôi lại nghe: “Đã bảo là muốn nhìn thấy vooc thì phải bám theo anh rồi, mấy đứa lại nhìn đi đâu đấy!!!” Chúng tôi chạy lại tranh nhau cái ống nhòm và thật tuyệt khi thấy một chú vooc lớn đang nhảy nhót, à không, nhảy tót xuống nhánh cây phía dưới. Ui chỉ trong khoảnh khắc nhưng sao mà …ĐÃ!! Nhảy xong cu cậu trốn đâu mất tiêu, chỉ thấy những tán lá rung xào xạc. Ồ mà khoan, giấu đầu hở đuôi, cái đuôi dài quá khổ của anh chàng như muốn chống lại chủ nhân, chúng tôi nhìn thấy cái đuôi trắng dài đang thõng xuống và cả đoàn cười khúc khích vì sự ngụy trang quá vụng về. Chúng tôi hả hê khi biết rằng cu cậu đang nhăn nhó bất lực với cái đuôi phản chủ   (lần này thì mấy đứa thua rồi nhé, bọn tôi cười thầm, winner, winner!^^) Thêm một bài học về luật chơi: kiên nhẫn và nghe theo lời hướng dẫn viên thì sẽ thắng trong trò chơi trốn tìm này thôi. Gió vẫn vi vu chạm vành tai, sương lăn tăn cham trên da thịt, cái lạnh chạm bờ môi khô run rẩy và chuyến đi lần này chạm đến lòng yêu thiên nhiên trong tôi. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi cảm nhận được sự nhiệt tình của các bạn Huế lặn lội vào tận đây để xem vooc. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi nghe anh Vỹ giới thiệu về vooc như một người bạn thân với một sự hào hứng và yêu mến. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi biết đến hoạt động tình nguyện của tổ chức và những nỗ lực cho một thiên nhiên tươi đẹp. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi đâu đó trong những bụi cỏ gốc cây vẫn lẩn khuất vỏ bánh kẹo, chai nước của một số người chưa thật sự yêu thiên nhiên. Có lẽ sẽ nhàm chán nếu dùng quá nhiều từ yêu nhưng điều tôi muốn nói là cảm ơn chương trình đã tổ chức một chuyến đi miễn phí và bổ ích, tôi nhận ra được nhiều điều hơn và điều quan trọng nhất là TÔI YÊU SƠN TRÀ ( lại yêu ^^, cảm ơn các anh chị, một chủ nhật đáng nhớ và bổ ích)

Sơn Trà nhìn từ Hải Vân, photo. Hai Sontra

SƠN TRÀ DU HÍ
The Bơ,
Source: Let save red-shanked douc in Son Tra, Da Nang
https://www.facebook.com/redshankeddouc

Một tùy bút xen miêu tả và biểu cảm, sẽ hơi dài nhưng hi vọng các bạn dành 5p để đọc, không chỉ để đọc mà để thấy yêu đời hơn, yêu thiên nhiên hơn và Bơ mong nó sẽ “chạm” đến đôi giày thể thao mà bấy lâu nay bị vất một góc nhà. Xỏ giày vào và đi nhé!

Chủ nhật vừa rồi là một chủ nhật đáng nhớ với tôi, không phải là một ngày nghỉ theo công thức The bơ + laptop + giường = keo 502. Tôi viết vào nhật kí của mình một công thức mới: sương + lạnh + độ cao + giày thể thao + ống nhòm = sơn trà du hí ( thêm sự nhiệt huyết làm chất xúc tác ^^)

Khởi đầu nói sao nhỉ, chuyến đi của xuất phát trễ hơn dự định do tội lề mề và tôi thấy ngại về điều đó. Chúng tôi đến địa điểm trễ vì lí do hết sức củ chuối: Hòa Khánh bỗng nhiên kẹt xe . Điều đãng xấu hổ hơn là 4 bạn ở tận Huế vào đây để tham dự chương trình lại đến rất đúng giờ. Bài học đầu tiên trong chuyến hành trình về sự coi trọng giờ giấc.

Tôi thật sự ngạc nhiên rằng 4 bạn nữ ở tận ngoài Huế nhưng lại nhiệt tình và yêu thiên nhiên đến vậy, nên chắc chắn dù chiều hôm đó có mưa thì cũng đi thôi ^^. Tôi đã lên Sơn Trà nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên đi với các bạn mới quen trong thời tiết mưa sương lạnh giá và đặt biệt có hướng dẫn viên du lịch như vầy. Cảm giác mới lạ và thích lắm. Lúc đó tôi thật sự thích anh Vỹ, lòng nhiệt tình và yêu thiên nhiên của anh khiến tôi nhìn lại bản thân mình, cộng thêm ý tưởng của anh nữa, tôi như muốn nhìn thấy vooc chà vá chân nâu ngay lặp tức, thích lắm lun.

Càng đi lên cao thì cái lạnh càng xâm chiếm, tôi co ro trong áo ấm và thầm nghĩ: trời lạnh như thế này vooc k đi chơi đâu, đố mà mình thấy được Sương giăng giăng trước mắt và anh Vỹ thì chạy xe nhanh quá, hai chị em chạy theo không kịp, đến khi kịp anh Vỹ thì bị mất dấu thằng bạn thân (xe bạn í leo núi hổng nổi :v). Thế là một thành viên trong đoàn phải từ bỏ cuộc chơi ở chân dốc và bài học thứ hai là: hãy chuẩn bị thật kĩ trước mỗi cuộc hành trình để không phải bỏ cuộc giữa chừng.

Sương vẫn giăng giăng, mưa vẫn mưa bay và chúng tôi vẫn tiếp tục hành trình xuyên qua cái lạnh tê tái. Trạm dừng chân đầu tiên cho tôi cảm nhận về Sơn trà bằng tất cả các giác quan. Trên đó lạnh đến mức tiếng nói vừa phát ra nếu như không đông đặc và rớt cái bịch xuống chân ngay lập tức thì cũng bị gió thổi bay tan tác và cuốn lên những ngọn cây cao nơi một đàn vooc nào đó đang ẩn nấu. Khi tôi chịu nhấc thân ra khỏi chăn ấm mền êm của một buổi chiều chủ nhật yên lành thì đồng thời cũng xác định rằng mình sẽ trải nghiệm tất cả trong chuyến đi này bằng một sự thích thú của trẻ nhỏ khi quan sát một thứ đã quen bằng một ánh nhìn mới, suy nghĩ mới. Ánh nhìn mới ấy là khi tôi sẵn sàng trong tay cái ống nhòm và lia mắt lên ngọn cây bất cứ khi nào có một tiếng hú xa xôi nào đó giữa rừng thay phóng tầm nhìn xuống biển xanh bao la như những lần trước. Nếu ví Sơn Trà như một cô gái trẻ đẹp thì chúng tôi đang tìm hiểu, làm quen, tán tỉnh và chinh phục. Nếu ví Sơn Trà như một cụ già neo đơn thì chúng tôi đang viếng thăm, chăm sóc và phụng dưỡng một người chứa đựng đầy những thú vị và tuyệt vời nhưng bị lãng quên và đối xử chưa mấy trân trọng. Nếu ví Sơn Trà như một gã trai tráng khổng lồ đầy sức sống thì chúng tôi đang bon bon xe trên đôi vai trần chắc khỏe và cảm thấy được bao bọc trong vòng tay của những cánh rừng xanh tươi, hùng vĩ.

Xe đang ì ạch leo dốc bỗng…..kitttttt…..VOOC, VOOC, có một “ông” vooc to tướng ngồi giữa đường. “Ổng” hình như già rồi í, vác cái bụng phệ to bự chảng khiến tôi liên tưởng đến bụng bia của ba tôi kinh khủng. “Ông” vooc dường như khích tướng, thấy đoàn người liền lập tức lủi vào rừng (chơi trò trốn tìm đây mà), dụ chúng tôi vô đó, tụi tôi đâu dễ bj dụ, lát sau tụi tôi……….vô liền

Eo ôi bấy giờ mới biết công năng của giày thể thao, trời mưa và đường rừng trơn kinh khủng, đá to đá nhỏ lởm chởm và rêu trơn khiến tôi thích thú. Tôi có 4 mắt thì 2 mắt nhìn lên cây xem gã vooc đó chạy đường nào, 2 mắt kia nhìn xuống đất mò mẫm tìm đường. Mặc dù đã bám sát nút anh Vỹ và cố gắng giữ im lặng trong trò chơi trốn tìm đầy gian nan này nhưng cuối cùng thì chúng tôi trở ra khi chỉ nhìn thấy được…tán lá rung rung đầy khiêu khích >”<. Tôi chắc chắn rằng gã vooc í đang cười thầm trong bụng vì đã chiến thắng trong trò chơi trốn tìm này. Ui con vooc cái bụng nó to mà “chạy” nhanh thế – tôi thầm nghĩ.

Lần này không thấy vooc nhưng ngay sau đó tôi nhìn thấy khỉ vàng, khỉ vàng mà mập như gấu luôn. Trong khi tụi bạn ngồi nghỉ và tám chuyện thì bằng sự kiên nhẫn bất chợt không biết xuất ở đâu ra, tôi cầm ống nhòm quét mắt lên những tán lá xanh rì. ÔI!!!!! BƠ THẤY KHỈ!!!!!!!, thật ra không phải lần đầu tiên thấy khỉ nhưng đây là lần đầu tiên quan sát tập tính của khỉ trong tự nhiên, à mà không phải khỉ mà trông như hai con gấu đang đung đưa trên cây gãi lưng cho nhau. Hai chú khỉ múp rụp xoay mông về phía ống kính, tụi nó không hay biết mình đang bị theo dõi. Nghe tiếng Bơ reo lên, anh Vỹ giải thích: chúng đang bắt chấy cho nhau đấy! (Bơ lại thích dung từ gãi lưng, nghe yêu hơn, biết đâu tụi khỉ “gấu” đó nó ngứa lưng thiệt thì sao :v). Không biết chúng ăn lá cây hay có ăn vặt gì không mà ú thế nhỉ, chắc do ít vận động đây mà!

Và đoàn chúng tôi tiếp tục hành trình, lần này thì nhìn thấy vooc thật các bạn ạ, ở cuối hành trình, sau những nỗ lực dài mệt mỏi để diện kiến người đẹp bụng phệ, chúng tôi đứng quan sát ở một vị trí cực đẹp: dựa núi nhìn biển và phóng mắt qua bên phải thì theo lời anh Vỹ trưởng đoàn là khu vực cư trú của một đàn vooc lớn. Lần này có lẽ là lần thứ n chúng tôi lại nghe: “Đã bảo là muốn nhìn thấy vooc thì phải bám theo anh rồi, mấy đứa lại nhìn đi đâu đấy!!!” Chúng tôi chạy lại tranh nhau cái ống nhòm và thật tuyệt khi thấy một chú vooc lớn đang nhảy nhót, à không, nhảy tót xuống nhánh cây phía dưới. Ui chỉ trong khoảnh khắc nhưng sao mà …ĐÃ!! Nhảy xong cu cậu trốn đâu mất tiêu, chỉ thấy những tán lá rung xào xạc. Ồ mà khoan, giấu đầu hở đuôi, cái đuôi dài quá khổ của anh chàng như muốn chống lại chủ nhân, chúng tôi nhìn thấy cái đuôi trắng dài đang thõng xuống và cả đoàn cười khúc khích vì sự ngụy trang quá vụng về. Chúng tôi hả hê khi biết rằng cu cậu đang nhăn nhó bất lực với cái đuôi phản chủ   (lần này thì mấy đứa thua rồi nhé, bọn tôi cười thầm, winner, winner!^^)

Thêm một bài học về luật chơi: kiên nhẫn và nghe theo lời hướng dẫn viên thì sẽ thắng trong trò chơi trốn tìm này thôi.

Gió vẫn vi vu chạm vành tai, sương lăn tăn cham trên da thịt, cái lạnh chạm bờ môi khô run rẩy và chuyến đi lần này chạm đến lòng yêu thiên nhiên trong tôi. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi cảm nhận được sự nhiệt tình của các bạn Huế lặn lội vào tận đây để xem vooc. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi nghe anh Vỹ giới thiệu về vooc như một người bạn thân với một sự hào hứng và yêu mến. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi biết đến hoạt động tình nguyện của tổ chức và những nỗ lực cho một thiên nhiên tươi đẹp. Tôi bỗng yêu Sơn Trà khi đâu đó trong những bụi cỏ gốc cây vẫn lẩn khuất vỏ bánh kẹo, chai nước của một số người chưa thật sự yêu thiên nhiên. Có lẽ sẽ nhàm chán nếu dùng quá nhiều từ yêu nhưng điều tôi muốn nói là cảm ơn chương trình đã tổ chức một chuyến đi miễn phí và bổ ích, tôi nhận ra được nhiều điều hơn và điều quan trọng nhất là TÔI YÊU SƠN TRÀ ( lại yêu ^^, cảm ơn các anh chị, một chủ nhật đáng nhớ và bổ ích)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: