Sông Hàn, Hẹn Em Nơi Sông Gặp Biển

Núi Sơn Trà nhìn từ phía chân cầu Thuận Phước, Hai Sontra
Sông Hàn ngày mới. Photo. Võ Triều Hải, Đà Nẵng

Sông Hàn ngày mới. Photo. Võ Triều Hải, Đà Nẵng

Sông Hàn, Hẹn Em Nơi Sông Gặp Biển
Chiều mưa hè,
My Cafe, Những ngày Đà Nẵng lung linh với pháo hoa

Mưa.

Mưa đến giữa những ngày hè nóng ran của Đà Nẵng. Mưa hè dù chỉ rào ngang qua nhưng luôn mang đến cảm giác tươi mới, nhẹ, cả những chờ đợi trong trẻo còn lại.

Chiều nay, trốn cái náo nhiệt của phố xá trong những ngày pháo hoa rực rỡ, nhìn những dòng xe vội vã qua lại dưới mưa từ My Cafe, lại thấy nhớ về quãng thời thơ ấu cùng gia đình,những năm 80, thời hoang sơ của Sơn Trà, cũ kỹ của Đà Nẵng. Hình ảnh còn sót lại trong ký ức của một thằng trẻ con ngày đó, sông Hàn gợi nhiều về cảm giác thân thuộc, nhộn nhịp với những chuyến phà đông đúc, khu chợ Hàn sầm uất nhiều tôm cá, ì xèo, hỗn độn tạp âm, và cả những chén chè ngọt.

Như bao con sông khác, sông Hàn lặng lẽ trôi về phía hạ nguồn. Chiều hè nhạt nắng, sông bàn bạt, trôi êm êm, cái nhẹ nhàng của dòng chảy lại gợi nhớ về mẹ với sự bao dung, điềm đạm của một người đã trải qua bao thăng trầm, biến cố; của cái cam chịu, nhẫn nại cố hữu của người miền trung. Người xưa đã dùng hình ảnh con sông để đặt tên vùng đất – Đà Nẵng, vùng nước rộng lớn, “sông cái”, “sông lớn” hay cái tên đã tạo nên linh hồn của con sông, hình ảnh của Mẹ?

Sông Hàn đẹp, mẹ cũng đẹp, mà cái đẹp lại thường đi cùng với gian truân, xưa nay vốn dĩ vẫn thế!

Chiều nay, trong một buổi chiều mưa hè ngang phố, lại nghĩ về sông Hàn, về mẹ.
Quay lại với sông Hàn, với Sơn Trà, không rõ là tìm lại một thời sum họp của gia đình hay căn nguyên việc mình sinh ra nơi con sông gặp biển; hay tìm cái thong dong trong cuộc đời, để hiểu cái hữu hạn đời người !
Có những câu hỏi, cứ treo “cao cao cột điện” cả cuộc đời. Đã nhiều lần, ngồi café, đốt cả một đống thuốc lá ở góc chợ Mai cũng không có câu trả lời thỏa đáng !!!

Biến cố thời cuộc, đổi thay, là những biến chuyển dài cả vài thế hệ, nhiều vui buồn, nước mắt, hợp tan. Trong những câu chuyện của gia đình về ngày cũ, sông Hàn, Sơn Trà lại trở thành tâm điểm của hoài niệm, âm ỉ lòng người, sự hướng về trong tâm thức. Trong các câu chuyện đại loại như thế, sông Hàn như hiu hiu, xám xám của ngày có gió bấc về. Lắm khi, qua bên kia sông, là cả trời xa cách.

Qua bao ghềnh thác, bến bờ đông đúc hoặc hiu hắt, nặng trĩu phù sa từ phía núi đồi, bao dung tất cả những gì được quăng vào dòng chảy, sông Hàn thay màu, hòa vào biển, không dấu vết ở cuối dòng.
Sông như gương, để người soi mình ( nhất là những người từ xa về) tìm cái bao dung, thong dong trong cuộc đời, giữa cải trắc trở của lòng người.

Sớm mai, sau mưa, sông Hàn lại rực nắng vàng, đoàn thuyền với đôi mắt to, vững chãi từ bờ An Hải, Thọ Quang… lại dong buồm ra khơi. Hải trình ra biển trời khoáng đạt, ngập đầy nắng gió, rộn ràng với lũ chim biển tự do… luôn khơi dậy những trải nghiệm quý giá, hào sảng, cảm hứng mạnh mẽ của một thời trai trẻ.

Hẹn em ở cuối dòng, nơi sông Hàn gặp biển, trên những hải trình ngập đầy nắng gió !

Hải Sơn Trà,
Ngôi Nhà Biển, The Beach House Đà Nẵng

My Cafe, Đà Nẵng . Photo: Văn Hải

My Cafe, Đà Nẵng . Photo:  Hai Sontra

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: